Khi em có 1 cs ko giống những gì em từng có
Khi em phải quyết định nói thật và đừng nể nang
Khi em ko có đc lòng tin từ những người em yêu quí
Khi em bị vây bởi những tin đồn ác ý của ng` ghét em ném ra, bởi em ko thể làm cho ai cũng quí mình
Từ khi nào em trở nên xấu xa tồi tệ đến mức người khác có thể nói như thế về em?
Từ khi nào em ko biết bỏ qua những lỗi nhỏ nhặt của ng` khác để tìm kiếm điểm gì positive hơn?
Từ khi nào em chỉ biết hỏi mà ko biết cách tự tìm ra câu trả lời?
Liệu ng` ta ác ý thật, hay là do em chả tử tế gì...
***
Em từng có "mùa thu toả nắng", có con đg` vắng, có những vòng xe đôi, có hoa sữa ngào ngạt, có ai đó...Em có tiếng nắng vỡ ko giòn bằng tiếng cười, có cơn mưa chuyển mùa ko dịu dàng bằng ánh mắt, có cơn gió ko mát lành bằng 1 lời hỏi thăm. h em chỉ có vòng xe đơn đạp trên con đg` ko bóng dáng 1 cây hoa mùa thu, đông đến mức chỉ 1s lơ đãng vô tình cũng bị người chửi "mù". nắng mùa thu h vs em thật nóng nực, khó chịu. Đâu rồi cái cảm xúc khi ngồi phân tích "Có đám mây mùa hạ/ Vắt nửa mình sang thu" ? Tâm hồn mùa thu, em vô tình đánh rơi mất rồi.
No comments:
Post a Comment