Nov 14, 2010

Dancesport thân iu và KDC thân iu!

(Chú thích cho những bạn ko học Kim Liên: KDC là "Kimliên Dancesport Club" nhá.) Gần 1 tháng em Vietkey ra đi cũng là gần 1 tháng chả viết lách gì cả. TY vs Dancesport dâng trào mà mãi đến h mới viết đc cái entry ấp ủ. Từ ngày vào KDC ít nhất mình cũng thấy việc mình có mặt ở trường KL này ý nghĩa thêm 1 tí ( 1 tí là nhiều rồi). rồi càng tập càng nhớ những ngày đầu tiên mình đến vs Dance. 5' để hoài niệm nào.... Kái mùa hè of 3 năm về trc'. có một con bé mới học xong lớp 7, tí ta tí tởn theo lời rủ rê của bọn bạn đi học thanh nhạc ở nhà văn hoá quận( kinh, đi học thanh nhạc, oai như cóc) và rồi con bé thêm 1 lần nữa tí ta tí tởn khi nghe lời chị phụ trách lớp nhạc " em đi học khiêu vũ quốc tế đi...giờ giấc... thời gian.... rủ thêm ai đấy đi cùng nữa, bạn, chị hoặc mẹ cũgn đc" và ngày đầu tiên em đến nớp vs...mẹ em, see him ngồi đó, và 5' sau bít đc rằng him chính là vũ sư of lớp mà em sắp học. buổi đầu tiên, chỉ có 4 bc' Rhumba đơn giản đến ko thể đơn giản hơn đc nữa. tiếp đến những ngày sau, rủ thêm đc 1 chị đi học cùng. và qua những chacha, bebop, boston, tango,.... 2 chị em become the best dancers in this class ( cứ gọi là tự hào ) ko chỉ học mà còn đòi cả thầy giả tiền trợ giảng cho 2 chị em( vì có tập đc mấy đâu, toàn bị mọi người lôi ra hỏi nọ hỏi kia) vẫn nhớ hum học tango, em iu điệu này đến mức tập cả bc' nam cả cả nữ( thật ra điệu nào mà em chả học cả 2), suốt 2h đồng hồ tập ko nghỉ, thế mà thầy vẫn cáu( can tội hôm đấy có mình em chăm tập, còn lại lười đồng loạt) trông thầy cáu...rất là hay nhá. và cũng là khi TY vs khiêu vũ of em đang ở đỉnh cao thì bố em...ko cho đi tập nữa. dù em xin rã họng, cả các chị cùng lớp và cả thầy cũng xin cho em nhưng kết cục vẫn là em ở nhà còn "2 anh chị nhà em" tí tởn đi vs nhau. thế mới kú chứ. mặc dù TY của em bị bố mẹ ngăn sông cấm chợ nhưng em vẫn ko thôi cố gắng đc đến tập. kụ tỉ là em nghĩ ra đủ trò, tập hát xong từ tận 4h mà vẫn cố nán cho đến 5h30 để ở lại tập tiếp. ( thật là thủ đoạn) thi thoảng em trốn đi đến lớp mới chơi 1 tẹo và đc chứng kiến cái lớp khoá này còn lười hơn cả khoá mình. thầy có lẽ sẽ ko biết em đã vui ( chính xác là tự sướng) đến mức nào khi nghe thầy nói vs khoá mới: " mọi người cứ hỏi các bạn khoá trc' mà xem, các bạn ý nhảy tốt mà cũng chăm tập lắm" thg` thì trong 2h tập, bao h thầy cũng để 15' đầu tiên để tập waltz nhưng hôm đó em thấy thầy chỉ bật nhạc có 5' rồi chuyển sang tập bài mới cho lớp đó luôn. dù đã đoán ra lý do nhưng cuối h em vẫn cố tình hỏi thầy:" sao hôm nay thầy cho tập Waltz ít thế ạ?" ( đã bảo em thủ đoạn lắm mà). thầy buông luôn 1 câu:" chúng nó có chịu tập đâu mà". em vẫn continue: " hôm trc' nghe thầy khen khoá trc' mà em mát mặt quá thầy ạ", rồi em nhắc lại câu khen ấy cho thầy, thầy cười " thế có công nhận lớp này tập kém hơn lớp mình ko". " vâng, lớp mình chăm thế thầy còn cáu thế thì lớp này...chán chẳng thèm nói". thầy em lại cố ý nhắc lại và nhấn mạnh" chán chẳng buồn nói" . rồi ko hiểu em nghĩ gì mà lại buột miệng ra câu: " có phải ai cũng là thiên tài đâu mà thầy" và thầy đáp lại câu đấy nhanh bất ngờ" thiên tài như MN chứ gì". trời ơi, nghe thầy nói câu này em, cứ gọi là lên mây. dù đã gần 3 năm qua nhưng những ngày em đến lớp thầy khi ấy em vẫn nhớ như in. chính thầy là người đã khiến em yêu dance đến thế này. để em khen thầy cho thầy sướng nhá: thầy vừa đẹp trai ( tức là nhìn đc) lại nhảy đỉnh và nói chuyện có duyên...giá mà ng` đang tập vs em ( chưa thể gọi là partner đc) có 1/10 những thứ ấy của thầy thì có lẽ em sẽ ko vừa tập vừa cau có như bây h. vào cái lúc em đặt bút viết "nguyện vọng 1: Kim Liên" thì ngoài việc là do bố mẹ ông bà em muốn thế thì nguyên nhân chủ quan duy nhất từ em đó là do KL có CLB dancesport( KDC nghe nhá). h khi em đã là mem of clb này rồi, em vẫn tập vs TY yêu dance như thế. em bây h chăm tập hơn ngày trc' nhiều nhưng lại có cảm giác những bc' đi của em ko chuẩn và đẹp như trc' nữa. nam nhảy vs em ( nó vẫn nhận nó là partner của em) cũng ko thể dẫn em như thầy đã dẫn em đc. nghĩ đi nghĩ lại thì hình như em đang tập là vì thầy mặc dù lần gần nhất em gặp thầy cũng đã cách đây gần 2 năm rồi. em vẫn mong có khi nào đấy vô tình ở đâu đấy đc gặp lại thầy, để cho thầy biết rằng những gì em học ở thầy khi ấy ko fải do đú đởn ăn theo mọi người, ko phải học để cho biết, để chơi để giao tiếp mà đó thật sự là niềm đam mê, là TY của em.

No comments:

Post a Comment