Nov 20, 2010

Nhà tớ bị trộm viếng....và It was my fault :(

Sáng T5 15/11, gia đình tớ vô cùng đau lòng chứng kiến sự ra đi của những thành viên vô cùng thân thiết: ví tiền, điện thoại di động và máy ảnh. :(

4h30' sáng, đang ngủ tự dưng nghe mẹ gọi "Ngọc ơi" mấy lần liền. Tự bảo quái sao mẹ gọi sớm thế, thế là cố nằm thêm vài giây cho đến lúc nghe mẹ kêu " thôi chết thế là trộm rồi" và nghe tiếng mẹ gọi bố. bật dậy chạy ra thấy bố lao lên tầng 3. mẹ mò mẫm lại ko thấy điện thoại vs ví bố đâu. vào đến phòng trong mới nhìn ra cái đt của bố nó nằm sâu sâu dưới chân giường còn cái điện thoại mẹ sạc thì...chỉ còn mỗi cái sạc ở lại thôi. mẹ bảo sang phòng con xem có mất gì ko? Vội vội vàng vàng, à đt trong hộp bút vẫn còn, tiền trong tủ vẫn còn. yên tâm chắc trộm nó chưa sang đến phòng mình #:-s . Rồi lại thấy bố chạy xuống phóng xe đi. Lúc đấy mới giật mình nhớ ra, trộm nó trèo cửa từ sân thg, và cái cửa đấy, trong vài ngày gần đây ko ai mở, còn người cuối cùng đóng lại là mình.Can tội hôm đấy, dì sang giặt chăn ga, rồi phơi trên sân thg, bảo "ngọc tối về rút vào cho dì". Chả nhớ rút xong có đóng cửa ko hay đóng kiểu hời hợt ko chốt đến nơi đến chốn. Xong, thế là biết xong rồi :-ss , chờ chết thôi. mẹ bắt đầu mắng "vô trách nhiệm, đoảng vị,...". Thôi lên giường trùm chăn trốn, chứ bố về thì chết là chắc b-( . Lúc nào cũng nhắc để ý cửa nẻo, điện đóm trong nhà, thế mà...Nằm trên giường mà sợ ko ngủ nổi( sợ bị mắng) Và trong lúc sợ tự dưng sáng suốt nhớ ra, trong phòng mình ko chỉ có đt và tiền, còn em Canon và iPod nữa [-O< . Bật dậy, iPod hôm qua đi về ko lôi ra, vẫn ở trong cặp, còn em Canon....gone :-(( Hoá ra là nó vào phòng mình trc'.Sang phòng mẹ " mẹ ơi mất cả máy ảnh rồi" rồi lại đi ra. Nằm mãi. thấy bố về, thấy có hàng xóm gọi cửa bảo nhặt đc giấy tờ của bố. Lơ mơ 1 tí đã hơn 7h, biết điều tự dậy chứ để các cụ tức lên nữa thì...Đi xuống nhà, chả thấy bố nói gì, mẹ cũng ko nói gì. Lại sợ :-s Ra ngồi ăn sáng, bố bảo "Ngọc phải chú ý mấy cái cửa đấy" :o Sao lại nhẹ nhàng thế? Rồi nói thêm vài câu nữa cũng nhẹ nhàng tương tự. hơ, sao lại thế. Rồi nghe mẹ kể lại. sáng mẹ nghe tiếng chân rón rén rất nhẹ trong phòng, tưởng con dậy sớm học bài, nhìn sang lại thấy đèn gì sáng sáng, tưởng là con sang lấy iP sạc ở máy. hỏi mấy lần " Ngọc làm gì đấy?" ko thấy trả lời, lại thấy đi ra cửa. bảo quái con này mẹ hỏi ko thưa, thế là dậy. thấy bóng đen đi lên tầng. phòng con thì vẫn tối om, gọi "Ngọc ơi" mấy lần mới nhận ra thôi chết trộm, rồi đi gọi bố.

Ngồi kiểm lại thì hoá ra mình là đứa thiệt nhất( cứ như nhân quả). mẹ mất đt thì lại lấy cái đt mới của mẹ mà mình đang dùng( thế là em ko đc dùng đt mới), bố mất ví thì trong ví có mỗi 400k, giấy tờ thì lấy lại đc hết rồi, còn em máy ảnh của tôi :-(( Vẫn phúc tổ là tối hôm trc' về muộn mệt quá đi ngủ luôn, chứ mà còn ngồi học kiểu gì cũng lôi đt vs iP ra để ngay trên bàn thì chắc mất nốt. Trộm nó cũng chưa xuống đến tầng1 , nó mà xuống lấy chìa khoá mở cửa dắt xe máy, bê ti vi đi thì mình ko đỡ nổi tội. Ts, nó lấy máy ảnh đi rồi. Chả lẽ mang cái bảng mica trong nhà ra để trc' cửa, viết là " thằng nào lấy máy ảnh của chị quay lại đây chị cho nốt pin, sạc pin , dây nối ra máy tính." Damn him. x( Cả ngày hôm qua tiếc của đến ngẩn cả ngừời, đập đầu vào tg` mà chết mất. ôi Canon ơi, h này em ở đâu???? Đang ngồi viết bài này, dì gọi điện an ủi " thôi cuối năm dì mua cho cái máy ảnh khác". Cầu trời dì nói là làm thật.

Đấy, nhà tớ bị mất trộm, h tớ rất là nghèo, phải đi quyên góp mỗi ng` 500,tổng cộng đc mỗi...5K. :-(( Nhục, bạn nào vay tiền tớ thì trả tớ đi, bạn nào tớ có nợ thì xoá luôn cho tớ nhá. :* Tuần này là tuần gì mà đen dã man. đầu tuần vừa mất 1 đống ảnh, giữa tuần mất thêm cái máy ảnh. ko thể đỡ đc

No comments:

Post a Comment