Sự tích kể rằng, ngày xửa ngày xưa ở hội thơ của các chàng Bách khoa và các nàng Sư phạm có 1 chàng làm 1 bài thơ ví TY như vỏ diêm và que diêm. ngay sau đó 1 nàng Sp đã đáp lại = 1 bài thơ khác, ko còn ai nhớ rõ tên. thôi, đại thể gọi nó là bài "Diêm"
Anh ấy ví TY như vỏ với que diêm
Nhưng em ko nghĩ thế
Bởi que diêm chỉ 1 lần sáng lóe
Còn vỏ bao làm cháy đến trăm lần
Em ko muốn làm fần sẫm nơi vỏ kia
Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh
Làm cháy rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng mảnh
Rất đa tình rồi phụ bạc như ko.
Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que
Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu
Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo
Dù kiếp tàn nhưng hiểu đã đc yêu.
Dù anh có tham đến bao nhiêu
Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước
Ko oán hờn đâu, chỉ buồn thôi vì em tin mình đc
Chứ yêu nhiều, bạc fếch có gì đâu.
Nếu muốn suốt đời mãi ở bên nhau
Thì câu ví kia xin người rút lại
Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi
Mà TY cần đi suốt cuộc đời.
Sau khi đc nghe kể về sự tích và sau khi đc thg thức bài thơ, cả tập thể đã quyết định chọn "Diêm" là lớp thơ 10A16( như kiểu lớp ca í)
No comments:
Post a Comment