Nov 14, 2010

Changed

Tự dưng dạo này nó hay có thói quen thức đêm, cũng hay tự dưng tỉnh giấc giữa chừng. Hôm trc' cũng 3h sáng mở mắt rồi ko thể nào ngủ tiếp đc. Nằm nghĩ linh tinh rồi chợt nhận ra nó đã thay đổi, thay đổi đáng ngạc nhiên. Nó của ngày xưa thg` có mặt ở trg` từ 6 rưỡi sáng, là ng` đầu tiên, cùng lắm là thứ 2 đến trg`. Chậm rãi đạp xe trong trg`, hưởng thụ cái ko khí trong lành của buổi sáng sớm đầu hạ, tận hưởng cái cảm giác cả sân trg` rộng mênh mông như chỉ là của mình nó. Nó ngày xưa vui vẻ và hoạt bát bao nhiêu. Việc gì của trg` của lớp, chả ai mời nó cũng nhảy vào tranh việc. Đầu tiên thì trêu nó " vô duyên" nhưng cuối cùng đều hài lòng vs sự nhiệt tình và kq công việc mà nó đạt đc. Nó sôi nổi trong mọi hđ chung, đc mọi ng` biết mặt nhớ tên, đc yêu mến ( tất nhiên cũng có vài ku ko ưa chị, chỉ vì chị trông tí tởn nên các ku ngứa mắt, but chị ko thèm care). Đấy là khi chục con vịt sau h TD, lên lớp bật quạt vù vù, ngồi hết lên bàn mà ca liên khúc: bé lên 3 remix -> 2 con thằn lằn remix -> ô kìa là ô kìa kìa..., là khi 3 con tí tởn hát+múa bài "3 con gấu", hòa cùng đồng ca " tôi muốn vô tư cùng bạn bè đi khắp nơi" -> "rồi 1 ngày tôi sẽ là 1 (*) ", hay đứng giữa lớp mà shake My hupms ( ko đỡ đc) Nó ngày xưa là của những khi tan học đạp xe cùng bạn bè đi về, 3 cái xe đạp dàn ngang, có 3 đứa con gái mà ríu rít cả đoạn phố.. Yêu những bữa liên hoan vui nổ trời ở nhà ông bà vs lũ bạn thân. Chỉ là hoa quả, ô mai, thêm vài thứ linh tinh, chỉ là lăn lê bò toài ra sàn để buôn chuyện, bật vài bài hát cả nhóm cùng thích, đọc HHT, hay "hát cho đồng bào tôi nghe". Đơn giản vậy mà sao vui thế! Stress thì lại lôi chúng nó lượn chợ, hoặc vào vài hàng lưu niệm chỉ để ngắm và thử ( thi thoảng mới mua đc vài thứ vừa ý) Thế mà mọi nỗi bực mình như tan đi hết. Khi ấy nó vẫn vui vẻ mỗi cuối tuần về nhà, cùng mẹ mua sắm và nấu nướng, nghe ba đàn và hát vài bài tủ của ba. Thick thú mỗi khi ba mẹ hẹn bạn bè đi tụ tập ăn uống, đc đi chơi, gặp bọn trẻ con bé tí ngoan ngoãn và đáng yêu, sẵn sàng trông và chơi cùng bọn nó cả buổi...

Tìm kiếm, nhìn vào gương và tìm kiếm, tự hỏi :"con bé vô tư ngày xưa đâu mất rồi?" Thay đổi rồi.Con bé đấy h hết tụ tập đàn đúm, ko bạn bè lang thang linh tinh. Nó đấy, h chỉ biết 2 con đg` duy nhất là từ nhà -> trg` và từ nhà->lớp học thêm. 1 ngày quanh quẩn= ăn sáng, dọn nhà, học bài, ăn trưa, đến trg`, học thêm, ăn tối, rồi lại học bài và đi ngủ. Ngôi nhà vui vẻ mỗi cuối tuần trc' đây h trở thành nỗi chán ghét của nó bởi những công việc nhàm chán lặp đi lặp lại hằng ngày. Nhìn mọi thứ xq với vẻ chán nản và bất cần. Nó dễ dàng cáu gắt, nổi nóng với mọi ng` hơn. Nó mắng những đứa bé mà nó từng yêu quí, chỉ vì bọn nó nghịch ngợm, nó mong chúng nó về thật nhanh đi và để cho nó đc yên. Nó ko thích đi cùng ba mẹ, thích ở nhà nghe nhạc, online, muốn đc ở 1 mình. Đã lâu lắm rồi nó ko hát, còn đàn thì để phủ bụi ở góc phòng.Nó cũng ko dậy sớm đến trg` để hưởng ko khí trong lành buổi sáng đơn giản vì nó học chiều. Nó cũng quên dần thói quen xả stress= shopping vì h ko có ai đi cùng nó nữa. Nó ghét nó ntnày. Thế rồi nó nhảy và bất chợt bắt gặp lại con bé ngày xưa. May quá, hóa ra con ng ầy chưa biến mất, chỉ là chưa có dịp để thể hiện ra thôi. Chỉ có DS, chỉ có những rhumba, chacha,...là lôi đc con bé ngày xưa trong nó ra. Gía có cái gì hoặc ai đấy đủ mạnh để giữ luôn con bé đấy ở lại, ko trốn đi đâu nữa, để nó luôn đc sống, đc vui vẻ như thế.Trời lại mưa, cơn mưa thứ 4 từ đầu mùa. Thik thế, mưa đi, mưa to vào. Thích mọi âm thanh xung quanh bị át hết đi bởi tiếng mưa, Chỉ còn mỗi nó và mưa, đó là khi nó cảm thấy mình đang đc yên ổn.

No comments:

Post a Comment